Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyền thông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Số phận của "con chim phành phạch"

>> Tác giả Flappy Bird lên tiếng
>> Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979
>> 35 năm cuộc chiến biên giới phía Bắc
>> Uống rượu tiết gà thề chống tham nhũng
>> Những từ dùng sai trong ngôn ngữ tiếng Việt
>> Chân dung Phó Bí thư 38 tuổi của Đà Nẵng(?)


FB Cuong Nguyen

Từ lâu dân mạng ta đã thừa biết Nguyễn Hà Đông là người như thế nào. Sinh ra trong một chế độ ưu việt, thừa hưởng mọi thành quả do các thế hệ cha ông hy sinh biết bao xương máu đem lại, được đào tạo dưới mái trường XHCN tươi đẹp, y không lo học hành chỉ lo lập trình trò chơi phục vụ thú vui vô bổ của các thanh niên lười lao động tại các nước tư bản đế quốc thối nát. 

>> Hoàng Sa, 17-2-1979, báo chí và Flappy Bird

Ngay từ tháng 4/2013 khi cho ra lò phiên bản đầu tiên của trò chơi Flappy Bird, y đã không chọn những cái tên thuần việt dày truyền thống như “Con chim vành khuyên” hay “Con chim biết chọn hạt” mà lại chọn một cái tên tiếng nước ngoài sống sượng là “Con chim phành phạch”. Y lén lút đưa lên các cửa hàng trò chơi của Quả Táo và Gúc-Gồ nhằm tìm kiếm lượng người dùng ở nước ngoài, đặc biệt là tại các nước tư bản chủ nghĩa đế quốc đầu sỏ như Mỹ, Anh, Pháp. Y ngang nhiên bỏ qua hệ thống cửa hàng mậu dịch quốc doanh của ta, khiến trò chơi ít được biết đến trong cộng đồng thanh niên nghiêm túc, bên trong bức tường lửa, đang ngày đêm miệt mài “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo tấm gương Bác Hồ vĩ đại”.

Dưới chiêu bài không bán lấy tiền để dụ dỗ nhiều người chơi, y đã tự biến mình thành tay sai của tập đoàn Gúc-gồ tinh vi cài đặt các phần mềm quảng cáo cho các sản phẩm và dịch vụ vốn đang dư thừa ứ đọng không bán được, do hệ quả tất yếu của nền kinh tế tự do vô tổ chức, phi kế hoạch hóa, đang khốn quẩn trong cơn khủng hoảng thừa tại các nước TBCN. Ngay cả khi người dùng vô tình chạm tay vào phần quảng cáo, một số tiền không nhỏ sẽ chạy vào túi y. Nhờ thế y ngồi mát ăn bát vàng và tiếp tục nghĩ ra các trò chơi khác ngày càng tinh vi xảo quyệt hơn. Mặt khác y liên tục liên lạc với người dùng để tiếp nhận sự hỗ trợ vô tư của người dùng phản ánh về các lỗi do y tự gây ra trong khi lập trình, bóc lột một cách nham hiểm thời gian, sức lực và cả tiền bạc của họ.

Từ 4/2013 đến 1/2014, với mức doanh thu từ quảng cáo mỗi ngày lên tới 50 ngàn Mỹ kim, y đã lạnh lùng bỏ túi hàng trăm tỷ đồng, trong khi lương cơ bản của người công nhân ở nước ta chưa đủ ngày 3 bữa cơm bình dân. Trong khi các chủ doanh nghiệp vốn xuất thân từ giai cấp vô sản, được trui rèn bởi đạo đức cộng sản đang từng ngày từng giờ tinh nguyện thua lỗ, nhịn sắm ô-tô, nhịn mua nhà, căng mình chống lại cuộc khủng hoảng kinh tế do bọn tư sản mại bản tài chính gây ra, đưa nền kình tế của nước CHXHCN Viêt Nam thành một pháo đài tiên phong, một điểm tựa cho lương tri loài người trong cuộc chiến không khoan nhượng với khủng hoảng kinh tế toàn cầu, dù phải chịu rất nhiều hy sinh tổn thất trong hàng ngũ doanh nhân cộng sản, do kẻ thù buộc ta phải tham nhũng.

Khi trò chơi “Con chim phành phạch” của y nhảy lên chiếm ngôi đầu bảng về số lượt tải, được giới truyền thông nước ngoài thiếu định hướng đưa tin khai thác một cách giật gân, sau đó được giới truyền thông trong nước thiếu kiên định tung hô y được biết đến như người hùng của thế giới mạng. Mặc dù chúng ta đã để yên cho y thu tiền từ tháng 4/2013, đến nay chúng ta đã tính được số tiền y cố tình chưa khai báo thuế vào khoảng 10 tỷ đồng. Dù chưa đủ chứng cứ để kết luận y cố tình trốn thuế nhưng có thể nhận định đây là hành vi cố tình bỏ qua các quy định pháp luật về thuế, có tính hệ thống, liên tục tái phạm có tổ chức, với mức độ tích lũy ngày càng nhiều hơn.

Lưới trời lồng lộng, dư luận thanh niên tiến bộ trên toàn cầu, dư luận thanh niên tích cực trong nước, và nghiệp vụ vững vàng của các cơ quan chức năng, hành vi có thể bị khép vào tội trốn thuế của y đã bị phanh phui. Mặc dù y đã gỡ bỏ trò chơi này nhằm trốn tội, nhưng câu chuyện về thuế của y mới chỉ bắt đầu. Toàn bộ hệ thống chính trị các ban ngành đoàn thể liên quan, các cơ quan chức năng, dư luận tiến bộ trong nước và quốc tế đã vào cuộc và đồng loạt ra quân.

Muốn biết số phận Nguyễn Hà Đông ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.


Xem thêm:
- Khai trí để cất đầu lên
- Những mùa xuân đoàn viên…
- Táo quân, Ngọc Hoàng và 'chỉ số nụ cười'

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Hội chứng Flappy Bird

>> Cuộc sống trong tù của bầu Kiên
>> Về cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung tháng 2.1979: Cần được xem như chiến thắng chống ngoại xâm
>> ‘Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười!’
>> Cái thùng nứt cũng biết xấu hổ
>> Không nên xây dựng mạng xã hội "ngốn" tới 200 triệu USD


Chú chim Flappy Bird thật nhọc nhằn, khó khăn và dễ chết khi tìm cách bay qua những cái ống cống màu xanh. Dù rằng đó chỉ là những ống cống và màu xanh cũng khá là đẹp. Đường đến ước mơ phải là như vậy!

Hiệu Minh một blogger tên tuổi, một chuyên gia IT có viết trong entry “Từ Flappy Bird đến Flabby Bird?” rằng: “Dù hôm nay tác giả có tuyên bố khai tử trò chơi, nhưng tôi có linh cảm, ngày nào đó Flappy Bird tiếp tục bay nhảy để giới trẻ toàn cầu phải đuổi theo chim của người Việt”.

Nhưng tôi nghĩ đó chỉ là an ủi tinh thần cho những tâm hồn đầy lãng mạn. Hãy tưới “nước thánh” cho mảnh đất khô cằn nứt nẻ này đi.

Tâm lý truyền thông

Truyền thông cần có sự kiện, thậm chí phù phép làm ra sự kiện, truyền thông đeo bám Hà Đông cùng con chim quái zị Flappy Bird từng giờ từng phút để … câu view và tăng traffic. Mấy người ở công quyền sẽ suy nghĩ làm thế nào để thu thuế, truy thu thuế từ anh chàng Hà Đông đã trót đã lỡ kiếm 1 tỷ một ngày?

Còn chúng ta? Chúng ta sẽ không thể nào lý giải được việc một trò chơi dung lượng chưa đầy hai trăm kb lại có thể làm gió gọi mưa trên google play và làm sao mà Hà Đông kiếm được gần đấy tiền?

Thôi “nó” kiếm thế đủ rồi, giàu thế đủ rồi, dừng lại là thông minh!

Tất nhiên ai cũng biết rằng rất có khả năng chúng ta – Việt Nam đang mất đi một ông chủ của google, ông chủ của face book, nhưng chả ai làm gì và cũng chả ai phải chịu trách nhiệm gì cả. Nhiều người sẽ nghĩ "nó" (Hà Đông) giàu hơn mình là điều không chịu đựng nổi và không đóng thuế là điều không thể chịu đựng được!

Flappy Bird  thì đó không còn là hiện tượng, sự kiện nữa đó là một hội chứng. Hội chứng của việc những mầm tư duy đột phá, óc sáng tạo sẽ sớm bị thui chột. Là game over chứ không thể - không phải continue.

Bởi chúng ta không có một nền tảng xã hội biết coi trọng bảo vệ những giá trị tư duy; chúng ta không hề biết coi trọng những việc làm đột phá hay những con người mang trong mình lòng ham chinh phục!

Trót lỡ có tư duy khác biệt thôi đã là quái đản, zị biệt rồi. Mà cái gì zị biệt thì đều không tốt, không nên…

Những Lê Bá Khánh Trình trong toán học? Vietnamnet trong truyền thông (báo chí) và nhiều nhiều sự kiện khác cũng chỉ là một phần của hội chứng đó mà thôi. Đặng Thái Sơn sẽ chẳng nên cơm cháo nếu ông không ở lại Nhật Bản; Ngô Bảo Châu cũng không chắc đã có nobel toán học và những ảnh hưởng nếu không sở hữu hai quốc tịch (Việt Nam và Cộng Hòa Pháp).

Kiến tạo sự phát triển?

Chợt nhớ câu mà ông Hồ Chí Minh, sau này những người lãnh đạo đảng nhà nước hay nói: Lấy dân làm gốc. Câu ấy vốn từ câu thành ngữ của người Trung Quốc: “Quốc dĩ dân vi bản, dân dĩ thực vi thiên” mà ra; cũng gần với cương lĩnh “Thân Dân” của Đại Học (Đạo của đại học tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện).

Nhưng lấy dân làm gốc còn bao hàm việc lấy tư duy, bảo hộ và tôn trọng những tư duy khác biệt. Nhưng cách nghĩ việc làm bao cấp vẫn còn vì dân đúng là ... chỉ biết “dĩ thực vi thiên”.

Nếu dân đói sẽ có hàng cứu trợ của Trung ương, của xã hội; nếu cần phát triển công nghiệp sẽ có đất đai; để đảm bảo công bình ruộng đất nhà nước sẽ nắm quyền quản lý; để đảm bảo nguồn thu ngân sách thì sẽ tăng thuế tăng nguồn thu, thay vì nghĩ cách kích thích sự phát triển của khối dân doanh.

Để ổn định tâm lý xã hội, tâm lý kinh tế đã đang và sẽ có những gói kích cầu!

Và sợ dân nghĩ sai lệch, nghĩ khác đi mà phạm pháp (chống chế độ) nên phải mạnh công tác tuyên truyền…Tất nhiên các điều luật nghị định về thông tin truyền thông cũng là vì lo trước cho dân, răn dạy dân.

Thực là cái gì cũng nghĩ cho dân, cái gì cũng vì dân; thực là ưu việt.

Nhưng ưu việt như thế là cản trở sự phát triển, kiềm hãm tư duy, gây trở ngại cho sự phát triển và làm chết yểu những tư duy hay những con người mang trong mình trong mình năng lực đột phá!

Có bao nhiêu điều luật cản trở sự phát triển của lĩnh vực IT? Có bao nhiêu điều luật cản trở lại quá trình người dân làm chủ? Tất nhiên có bao nhiêu hành động và việc làm đang từng ngày từng giờ tạo nên một sân chơi hạng hai cho khối dân doanh?

Chợt nghĩ tới thông điệp đầu năm của thủ tướng: Nhà nước kiến tạo sự phát triển – nhưng không có think park thì kiến tạo “sự phát triển” kiểu gì? Không trọng tư duy và sự khác biệt anh lấy gì ra phát triển?

Chú chim Flappy Bird thật nhọc nhằn, khó khăn và "dễ chết" khi tìm cách bay qua những cái ống cống màu xanh. Dù rằng đó chỉ là những ống cống và màu xanh cũng khá là đẹp. Game over!! Hội chứng Flappy Bird sẽ còn đeo đuổi người Việt dài dài.

Nguồn: Blog Han Times 


Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Truyền thông cuối năm Quý Tỵ
- Táo quân 2014: Dân đòi cách chức lãnh đạo ngành

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Trào lưu "mất dạy" xuất phát từ đâu?

>> Tượng Phật 'lạ' rõ ràng là chuyện bất thường
>> Bỏ thói đố kỵ, người Việt mới có Flappy Bird thứ 2
>> Sự thông minh và sự "chậm lớn" của người Việt
>> Tham nhũng: lỗi con người hay lỗi cơ chế?
>> Một bài “Rất phản động” của Báo Nhân Dân?


Khải Đơn

Trào lưu "mất dạy" tràn lan trong giới già (trẻ) xuất phát từ đâu? 

Trong đêm thanh vắng, tui bàng hoàng phát hiện ra trào lưu này đang bùng nổ như mốt thời thượng. Tui thấy thấy mí bạn Petrotimes hay sử dụng từ mất dạy như một cách biểu cảm.

Các bạn đã từng có mấy bài tên là “Mất dạy”. Đọc xong tui search google, hoá ra trí nhớ mình cũng ko wá tệ.

>> “Lại một kiểu mất dạy” (Petrotimes)
>> “Cũng là một kiểu mất dạy” (Petrotimes)
Gần nhứt là bài >> “Đâm chết anh họ vì chơi trò mất dạy” (Petrotimes)

Qua quan sát, tui nhận thấy các bác Petrotimes đã là những người đầu tiên khai sinh ra trào lưu “mất dạy”, đi sau các trào lưu khác như “Kinh hoàng”, “Đắng lòng”, “Phẫn nộ”, “Rơi nước mắt”.

Vì các bác là người có công khai sinh trào lưu này trong báo giới nước nhà, nay tui góp ý thế này: cũng theo công thức sử dụng tính từ khi đặt tít báo trước kia mà mọi người hay dùng, ta có thể ứng dụng cụm từ trên vào một số sự kiện quan trọng, với vài tít tham khảo như sau:

Mất dạy chủ tịch xã ăn chặn lương thực cứu trợ lũ lụt
Mất dạy nữ sinh bất ngờ tung ảnh nóng bị báo Petrotimes túm được
Mất dạy có đến 10 ông Thăng cũng chịu! (Tít phỏng theo bài có sẵn trên trang Petrotimes)
Mấy dạy Valentine đắng... mất anh
Mất dạy bất động sản 2014: "Rẻ mới ăn khách"

Thật là hay quá!

Chúc mừng Petrotimes, các anh là những người tiên phong đi đầu trong trào lưu mất dạy đang trở nên thịnh hành khắp giới già (không trẻ)!

Ráng năm nay mần thêm nhìu tít “mấy dạy” nha!

Kí tên:
Gái hâm mộ trào lưu "mất dạy"

Nguồn: FB Khải Đơn


Xem thêm:
- Cái thùng nứt cũng biết xấu hổ
- Những mùa xuân đoàn viên…
- ‘Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười!’

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Truyền thông cuối năm Quý Tỵ

>> Hô hô, báo Người đưa tin tởm thật
>> Quyền làm chủ của nhân dân
>> Quá khó để che cho Phạm Quý Ngọ
>> Thưởng Tết bằng tương ớt
>> Giang hồ phá cổng ĐH Hùng Vương trấn áp giáo viên, sinh viên


Cuối năm, điều đầu tiên xin chúc mừng các bạn "xăng dầu" và "điện" một cái tết ấm no, tràn đầy tiếng cười. Truyền thông cho biết các bạn làm ăn có lãi, đây là kết quả không bất ngờ, không khó hiểu, lặp đi lặp lại bao nhiêu năm qua. Nhưng ở đời, một số người vui thì những người còn lại phải buồn, người tiêu dùng tiếp tục đối diện với điệp khúc "xăng tăng", "điện tăng", và như thế niềm tin sẽ tỷ lệ nghịch với những chỉ số "tăng" ấy, đơn giản vì nó thiếu minh bạch và rất khó kiểm chứng.

Gọi là cuối năm Quý Tỵ nhưng thời điểm bây giờ đã vào nửa tháng Một của năm 2014, cả nước hân hoan đón nhận thông điệp đầu năm của người đứng đầu chính phủ, một bản thông điệp làm xôn xao và hao hơi tổn sức những nhà phân tích, tổng hợp khắp năm châu bốn bể. Muốn có được những nhận xét chu toàn, chín chắn thì cần có một quá trình dài theo dỏi quan sát, và thực tiễn đã chứng minh rằng tốt nhất là không bình luận, không mơ mộng hảo huyền...

Cũng không kém phần thu hút truyền thông và dư luận là người đứng đầu Ban Nội chính, chỉ riêng cái cụm từ ông xuất hiện "bất ngờ" ở phiên tòa "đại án" này hay phiên tòa "đại án" kia cũng đã giúp cho báo chí có được những bản tin hấp dẫn, dư luận lại có cơ hội râm ran sự "bí ẩn" của những hành động này. Ngay từ thời còn là quan đứng đầu địa phương, ông đã nổi tiếng là nhân vật của truyền thông, bây chừ cũng vậy, nhưng thời gian này ông hình như rất "tập trung", đi đi về về và "ít" phát biểu hơn...

Vậy là những đại án tham nhũng đang được đưa ra xét xử theo "lộ trình", có một điều rất lạ của truyền thông là tính "nhất nguyên" đặc thù đang dần dần được phá vỡ, thay vào đó là tính "nhị nguyên", tính đa chiều trong một sự kiện "quan trọng" bắt đầu xuất hiện. Lời khai "khủng khiếp" của nhân chứng Dương Chí Dũng trong phiên tòa "Dương Tự Trọng và đồng bọn" đã tạo ra những luồng định hướng thông tin khác nhau giữa các nhóm báo. Ngay trong cùng một tờ báo, tính "nhị nguyên" cũng đã được nhìn nhận khá rõ nét giữa báo mạng và báo giấy, mong rằng những tín hiệu đáng mừng này sẽ được phát huy thêm nữa...

Vậy là đã 40 năm Hoàng Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép, rất cảm ơn báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VietNamnet .., cùng những tờ báo khác đã nhân dịp này cho bạn đọc thêm rất nhiều thông tin về sự kiện đáng buồn này, cảm động nhất là việc "... đề nghị ghi công những quân nhân đã anh dũng hy sinh khi đang chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc". Cảm động vô cùng!

Nền truyền thông đặc thù nên báo chí muốn kiếm sống đa phần có thiên hướng "lá cải", và "lá cải" là vấn nạn của truyền thông hiện nay. Nhưng vị tư lệnh ngành đã nhận định "Việt Nam không có báo lá cải", phát biểu đó đã mâu thuẫn với khẳng định của Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh, một vị quan có chức vụ to hơn. Ông Đinh Thế Huynh còn thẳng thắn giao nhiệm vụ "không thể để báo lá cải hoành hành". Nếu chịu khó đi "tìm và diệt" báo lá cải thì con đường đó vô cùng chông gai phức tạp, việc đơn giản là hãy bắt đầu từ tờ báo "Người đưa tin" với những bản tin "trời ơi" mới đây, lấy vụ "nữ Việt kiều cuồng dâm" và "con gái... vào bệnh viện cắt chân mẹ" làm điển hình, xử lý nghiêm.

Báo chí "lề trái" cũng có nhiều câu chuyện cảm động, Osin Huy Đức đang vận động quyên góp >>> quỹ "Nhịp cầu Hoàng Sa" và blog "Cu Vinh" đang kêu gọi ủng hộ 2000 túi quà tết dân nghèo vùng bão lũ Quảng Bình, Hà Tĩnh. Việc gì tốt, có ích, nhân đạo thường được đa số mọi người đồng lòng hưởng ứng, nhưng khi đụng đến "vật chất" sẽ có lắm thị phi, vì "tiền" vốn rất "tệ", vì "tiền" vốn rất "bạc" ...và những người có trách nhiệm phải hết sức cẩn thận là một điều không thừa.

Nền kinh tế buồn làm cho cái năm Tỵ chẳng có gì là Quý, sắp đến là Giáp Ngọ, sợ rằng Ngọ cũng không còn nguyên Giáp.

MP


Xem thêm:
- Hoàng Sa & Hòa Giải Quốc Gia
- Bắc Kinh mất dạy, hèn và đểu
- Tui cực lực phản đối và bày tỏ sự quan ngại sâu sắc vụ việc này!

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Ai lại nở mắng cái lỗ khu bao giờ

>> Thời điểm đưa TQ ra tòa 'đã chín muồi'
>> ‘Vụ làm lộ bí mật chắc chắn sẽ được làm triệt để'
>> Tố giác tướng Ngọ: chỉ mới mở cửa rào
>> Thể chế là gì?
>> Vụ án làm lộ bí mật nhà nước sẽ sớm được phá


Nô Bi Ta được thầy giáo trong một lần chấm bài kiểm tra cho 100 điểm, điểm cao nhất, điểm xuất sắc nhất, và cậu học trò đem đi khoe. Nhưng khổ nổi, bạn bè và người thân gia đình anh ta không ai tin, họ bàng quan và thờ ơ với thành tích đó, bởi vì trước đây Nô Bi Ta thường xuyên bị điểm 0 và nổi tiếng là một thằng bé hậu đậu, lười học, học rất kém. Nô Bi Ta cảm thấy mình bị tổn thương, thế là chú mèo máy Đô Rê Mon phải dùng đến "Rô-bốt truyền thông" để đòi lại công bằng cho Nô Bi Ta, và chiếc máy kỳ diệu kia đã tạo nên một "cơn chấn động thông tin" trong khắp cả nước về "hiện tượng Nô Bi Ta được 100 điểm", cậu học trò khờ khạo kia cảm thấy thật sung sướng ngất ngây khi được gia đình, bạn bè, công chúng ca ngợi chúc tụng lên tới tận trời xanh.

Ngược lại với Nô Bi Ta khờ khạo, người tử tù họ Dương không cần phải nhờ đến "Rô-bốt truyền thông", trong vai trò làm nhân chứng tại một phiên tòa và vài lời khai chậm rải nhỏ nhẹ cũng đủ cho giới truyền thông làm nên một "vụ nổ lớn", tin và không tin lại là câu chuyện khác.

Cần nhớ lại trước đây, sau vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn kinh hoàng kia, và tiếp tục các vụ "án oan" khác đang được báo chí mỗ xẻ làm rõ, thì có một "cụm từ" mà quan chức, truyền thông, dư luận hay nhắc đến nhiều nhắc trong nghiệp vụ điều tra. Đó chính là cụm từ "suy đoán vô tội", đó chính là một phương pháp khoa học trong tư pháp nhằm đảm bảo công bằng khách quan trong nghiệp vụ tố tụng công lý, nhằm giảm thiểu những yếu tố "sai lầm" khó có thể khắc phục được...

Lời khai của tử tù họ Dương kia cũng đã được "một bộ phận không nhỏ" đang định hướng "suy đoán vô tội" bằng những bài viết, bài báo trên các phương tiện truyền thông, đó là quyền của họ, nhưng tin hay không tin lại tùy thuộc vào riêng mỗi bạn đọc, riêng mỗi người xem. Điều cơ bản nhất của "suy đoán vô tội" hay "suy đoán có tội" đều dựa trên sự khách quan và những phương pháp khoa học, nói tầm bậy và thiên lệch thì sẽ chẳng ai thèm tin làm gì!

Trong thực tế, không cần cái "vụ nổ kinh hoàng" về truyền thông kia thì trong mỗi cần lao, cùng đinh họ cũng đã hiểu chuyện gì đã và đang xảy ra, nên tin và không tin điều gì. Từ cuộc sống va chạm đời thường, các mối quan hệ hữu quan xã hội bao lâu nay đã dạy cho họ biết đâu là sự thật, đâu là gian dối "nịnh thối".

Đánh rắm là một phản xạ tự nhiên của con người, người khôn chọn nơi vắng người mà xả, kẻ dại nào cố ý xả ở chổ đông người thường bị đám đông tảy chay, chê cười, cho là vô duyên, kém văn hóa... Nhưng thôi, người xưa thường vui tính, gặp những tình thế như vậy hay đùa nhau:

- "Khu mệt khu thở ai nở mắng khu"

Quay lại câu chuyện cụ thể này, "suy đoán vô tội" hay "suy đoán có tôi" thì thiên địa đã tỏ tường, còn cùng đinh và cần lao... thì cũng vậy. Hài kịch, bi kịch, chính kịch hay... hoang tưởng kịch thì cũng đã đủ thấm nhuần.

À, khu là cái lỗ đít...
Ai lại nở mắng cái lỗ đít bao giờ.

Bọn trẻ con bây giờ thích đọc Đô Rê Mon, hãy để bọn trẻ lớn lên với niềm tin ấy.

MP


Xem thêm:
- Còn nữa đó, đợi đi!
- Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?
- Vụ án lộ bí mật – nếu không tìm thấy bị can thì sao?

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Bữa tiệc của chó?

>> 15 du khách Việt Nam “mất tích” trên đất Israel
>> Nợ công 2013: Cuộc tranh đấu giữa hai số liệu
>> Campuchia: Căng thẳng leo thang, quân đội thề bảo vệ Hun Sen
>> Báo Mỹ: Kim Jong Un không xử tử chú bằng 120 con chó đói


Hai tờ Time và Washington Post ra hôm nay (giờ VN) (đề ngày 3-1-2014) đã cho thấy tính chất bất khả tín của vụ “chó xực hội đồng” trong bản tin của Vãn Hối liên quan sự kiện xử tử Jang Song-thaek tại Bắc Hàn. Cho đến giờ, không thấy Vãn Hối đưa ra bằng chứng để chứng minh rằng họ viết đúng. Khả năng vụ việc thuần túy là sản phẩm trí tưởng tượng của Vãn Hối ngày càng rõ. Tuy nhiên, sự việc cho thấy thêm rằng, chính sự bưng bít thông tin cũng như ngăn cản hoạt động báo chí nước ngoài của Bình Nhưỡng đã tạo ra một không gian rộng thêm cho sự đồn đãi, tạo cơ hội cho các tờ báo rẻ tiền tha hồ dựng chuyện giật gân. 

Cái hũ nút tối đen Bắc Hàn luôn kích thích thiên hạ cố chọc một khe thủng để nhìn vào. Càng bí mật mờ mờ ảo ảo, người ta càng tò mò. Càng tò mò, người ta càng đoán già đoán non. Càng đoán già đoán non, càng sai sự thật. Càng cách biệt sự thật, càng khó đính chính. Éo le hơn, khi muốn đính chính, thiên hạ lại càng không tin! Đó là bi kịch lẩn quẩn của sự bưng bít và kiểm soát thông tin một cách quá mức cần thiết! Cho nên, những chuyện “ly kỳ” và “rùng rợn” “ngoài sức tưởng tượng” như vụ “chó xé xác” chắc chắn sẽ còn tiếp tục. 

Bởi vì, ở cái xứ tự giam mình sau bức màn sắt như Bắc Hàn, nơi người dân được cai trị bằng một thể chế độc tài “hiếm có” ngày nay, dư luận bên ngoài luôn nghĩ rằng chuyện gì cũng có thể xảy ra, thực giả khó phân, biết đâu đó chừng. Chuyện gì tốt thì có thể bị đánh ngay một cái dấu hỏi to tướng trong khi chuyện gì xấu lập tức sẽ được tin và lan truyền ngay tắp lự. Suy cho cùng, miệng lưỡi thế gian, trách thế nào! Tóm lại, anh càng cố bưng bít và kiểm soát thông tin, anh càng gặp nhiều bất lợi! “Cây ngay” thì cần gì phải ngán!

Nguồn: FB Manh Kim


Xem thêm:
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"
- Hot boy và hot girl
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Mô Phật! Thoát...
- Cổng chùa thiện ác

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Khi ông Nguyễn Bắc Son tuyên bố Việt Nam không có báo lá cải

>> Vì sao Ngọc Trinh "quên quần" dạo phố?
>> Cướp tàn độc trở lại Sài Gòn dịp cuối năm
>> Myanmar quyết tâm sửa đổi hiến pháp


Khi ông Nguyễn Bắc Son tuyên bố Việt Nam không có báo lá cải, có lẽ ông cũng không ngờ tuyên bố này đã khơi lên những làn sóng lá cải tàn tệ, ngày càng hung dữ, ngày càng trắng trợn.

Đó là bởi một khi được người đứng đầu ngành truyền thông bảo chứng rằng họ không phải đang làm báo lá cải (không có báo lá cải thì làm sao làm báo lá cải) thì sợ gì mà họ không lấn tới. Nay giả thử dư luận xã hội chịu hết nổi, gây sức ép đòi đóng cửa mấy tờ lá cải gây hại, có lẽ người ta cũng không thể đóng cửa chúng được vì đã lỡ tuyên bố không có báo lá cải làm sao đóng cửa ai.

Cái tâm lý chối bỏ (denial) là rất dễ hiểu. Nhưng nó chỉ xuất hiện khi người ta không dám đối diện với thực tại hoặc khi thừa nhận sẽ gây nguy hại cho uy tín. Thừa nhận Việt Nam có báo lá cải đồng nghĩa thú nhận sự bất lực, không quản lý nổi; chối bỏ và cho rằng đó chỉ là xu hướng có nghĩa tạo cho mình con đường thoát – chỉ là xu hướng thì chấn chỉnh mấy hồi.

Bảo vệ được cho mình nhưng đánh đổi bằng sự đầu độc cả xã hội thì cái giá phải trả đắt quá.

Nguồn: Xê Nho


Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Thủ thuật nhà quan
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp