Hiển thị các bài đăng có nhãn đám đông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đám đông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Dự báo

>> Facebook thêm tính năng cập nhật chủ đề "nóng"
>> Đắng lòng cha mẹ có con chết trong nhà giam lại không được đưa đi chôn
>> Tử thủ trong rừng 30 năm vì không tin rằng quân Nhật bại trận
>> Phút chót Đà Nẵng hủy lễ thắp nến tri ân tử sỹ Hoàng Sa


Vào khoảng những năm 1990- 2000 hầu như cả nước có "mốt" đạp xe đạp cỡ vành 640 (Loại xe đạp mini dành cho tuổi tiểu học). Vành đĩa cũng rất nhỏ nên tốc độ chậm. Trước đó, dân ta đã dùng xe cỡ vành bánh 650 - 660- thậm chí 680 rồi.

Việc này không có chuyện đúng sai nhưng nó góp phần đẩy hàng tỷ USD sang bên kia biên giới.

Khi ấy mình tiên đoán rồi đây, cái mốt này sẽ chết yểu.

Thật may là mình đoán đúng.

Hiện thói quen dùng xe cỡ vành bánh 650- 680 đã trở lại.

Lần thứ hai, vào khoảng trong ngoài năm 2000, Truyền hình đã đưa "Mốt" môi nâu tím vào Việt Nam.

Nhiều nữ thanh niên đã nhạy bén nắm bắt, có cả bài hát "tóc nâu môi trầm" gì đó ra đời.

Mình dự đoán mốt này chỉ sống được vài năm và thực thế, bây giờ không ai còn xài cái màu môi... thiếu máu ấy nữa.

Hiện nay (và đã mươi năm nay) thịnh hành mốt cái thắt lưng quần tây, cả nam lẫn nữ trễ xuống ngang mông, có nghĩa là xuống sâu hơn cái mốt đã tồn tại từ thời người ta biết mặc quần chừng 6 -10 phân, coi lúc nào cũng như thấy nó sắp tụt mất.

Điều này có làm lợi cho mấy người làm nghề thợ may.

Lần này mình tiên đoán, cái mốt khổ sở này chỉ tồn tại nhiều nhất là 5 năm nữa, thời gian nó đánh tụt thẩm mỹ của hàng chục triệu người xuống đã là quá đủ rồi.

Nhờ bà con làng Phây chứng dùm nhé.

Nguồn: FB Nhà báo Độc Lập


Xem thêm:
- Cần nhân đạo hơn!
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Phải chăng xã hội đang tụt lùi?

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Chúng ta cần huyền thoại

>> Xử phạt báo chí nên quy về một mối
>> Đại gia chứng khoán, bất động sản đua đầu tư cho nông nghiệp
>> Hun Sen có phải sang nương náu tại Việt Nam lần 2?
>> Bình Thuận: Cho phép nổ mìn tìm kiếm 4.000 tấn vàng (Khà khà, thế là rõ!)


Chúng ta cần nhiều thứ hơn là chúng ta tưởng. Ngay những người vẫn được cho và tự cho rằng mình chỉ có nhu cầu tối thiểu, ví dụ như những người tu thiền, hình như cả họ cũng đôi khi le lói thấy cần được người khác hiểu rằng mình là những người chỉ cần rất ít thứ. Bằng nhiều cách lắm khi tinh vi, sự chân thành trong việc giải trừ nhu cầu cá nhân vẫn trộn lẫn với một nhu cầu cho kẻ khác biết về cá nhân mình trong hình ảnh một người ít nhu cầu.

Bởi thế, không có gì lạ khi những người “bình thường” có rất nhiều nhu cầu.

Những ngày nắng đẹp mùa đông này, đi qua đoạn phố trước khách sạn Métropole Hà Nội, ta thấy dặt dìu những đôi trẻ mặc trang phục đám cưới chụp ảnh. Họ cắn răng chịu rét để tươi cười cho nhiếp ảnh gia thu lấy những hình ảnh đẹp, họ tạo những dáng vẻ sao cho thật độc đáo, cố sao không để trùng lặp với một cặp đôi nào khác. Không khí hạnh phúc làm sáng bừng lên một khoảng thành phố đang buồn bã lạnh đìu hiu.

Điều đáng quan tâm là tại sao một địa điểm như vậy, không gắn liền với một truyền thống nào liên quan đến hạnh phúc lứa đôi, hứa hẹn vô hình rằng đến đây thì đôi lứa sẽ được may mắn trong chặng đường hôn nhân trước mặt, mà thật ra là địa điểm của một quá khứ thực dân từng một thời bị lên án, lẫn vào với những tàn dư nếu không phải đau thương thì cũng chẳng mấy hay ho, nơi ấy lại được nhiều người chọn để gửi gắm hy vọng đến như vậy.

Là bởi nơi này đã trở thành một huyền thoại: nó không chỉ còn là chính bản thân nó, mà tâm lý cộng đồng đã cấp cho nó thêm một nét nghĩa, biến nó trở thành ngôi đền thiêng của kỳ vọng hạnh phúc. Bản thân địa điểm cũng hỗ trợ thuận lợi cho cách nghĩ ấy: những cặp vợ chồng trẻ trong trang phục cưới châu Âu nghĩ rằng không nơi nào thích hợp hơn là cái chốn đậm nét châu Âu nhất của thành phố Hà Nội ấy.

Dạng nhu cầu này rất đặc thù cho đời sống con người. Hình như con người có phát triển đến đâu, có văn minh thêm bao nhiêu lần đi nữa, thì mọi sự vẫn không thể nào được nhìn nhận đơn giản như chính nó. Mọi sự vật không được quyền tồn tại một cách giản đơn. Con người cũng vậy: lý lịch gia đình dần không còn là một yếu tố quan trọng trong việc nhìn nhận và đánh giá từng cá nhân nữa nhưng đã có những thứ khác thay thế. Một con người không phải là một con người đơn lẻ, mà đính lên con người ấy là phục trang, phụ kiện, là quá khứ học hành ở Harvard, Oxford, là người đàn bà hay người đàn ông luôn luôn đi cùng hoặc đứng sau người đó.

Đem theo khư khư bên mình cách nhìn cuộc đời nhuộm đẫm sắc màu huyền thoại ấy, con người cư xử theo những cơ chế tuân phục huyền thoại. Cứ có chuyện gì rầm rĩ xảy ra mà xem, một nhân vật này một nhân vật kia trở thành đối tượng lên án rộng rãi, tức thì một huyền thoại nhảy xổ ra án ngữ phần lớn phát ngôn tập thể, huyền thoại ấy thường là “quá khứ”. Ta thường nghe thấy những câu kiểu như ngày xưa thì thế này, ngày xưa thì thế kia, sao bây giờ lại ra nông nỗi ấy. Bất kỳ ai trong những giây phút trung thực hiếm hoi với bản thân mình cũng đều cảm thấy ấm ức vì hồi bé hay bị ông bà bố mẹ mắng mỏ nặng nề, bảo rằng bây giờ chúng mày sướng thế có khổ như xưa phải cuốc bộ mười cây số đồi núi đi học vào sáng sớm đâu thế mà học hành vẫn kém cỏi thế. Nhưng khi đến lượt mình phải hành xử, thường xuyên họ lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn huyền thoại: ngày xưa mới abc, bây giờ thì xyz. Và chuyện hẳn sẽ còn như vậy mãi cho đến kết thúc thời gian. Bởi con người cá nhân thì bơ vơ lắm, lúc nào cũng cần có chỗ dựa là những thứ có công lực thâm hậu đã được thời gian bồi đắp.

Vậy nên một khi thông tin trở thành món đồ chơi trong bàn tay bất kỳ một ai, ta được chứng kiến những màn phẫn nộ tập thể đầy gay cấn (rất dễ dẫn đến những kết quả bi thảm ví dụ như unfriend nhau trên facebook). Tuần này ta phẫn nộ vì điều này, tuần sau ta phẫn nộ vì điều kia, tuần sau nữa ta lại phẫn nộ thêm với một điều kia nữa. Đến lần phẫn nộ thứ n thì ta cũng đã thanh thản thoát được khỏi cơn phẫn nộ lần thứ n-3. Những cơn phẫn nộ ấy dựa trên một huyền thoại hư ảo về con người công bằng và xã hội công chính. Bởi hiện thực có vẻ không được như vậy cho nên con người ta cần tự xây dựng một hay một vài lý tưởng nào đó để có chỗ mà bấu víu, chúng là những huyền thoại. Con người đơn lẻ thì yếu ớt lắm, nhiều khi cũng chẳng muốn tỏ lòng phẫn nộ đâu nhưng bạn bè người quen ai cũng phẫn nộ bừng bừng, chẳng nhẽ mình lại không.

Sau bi kịch unfriend nhau thì lại hay có màn chính kịch “Tôi và chúng ta” hào hùng: khi cần “gọi hội” để cho xôm một vụ chửi hôi, con người ta thường có xu hướng thỏ thẻ xin nhau add friend trở lại.

Trong khi đó, những ngày nắng đẹp, các cặp nam thanh nữ tú vẫn đến trước khách sạn Métropole để chụp ảnh. Huyền thoại có một cơ chế rất đặc biệt là nó giúp người ta lờ đi sự thật rằng rất nhiều đôi từng chụp ảnh nơi đây sau này có cuộc sống vợ chồng chẳng ra gì. Cũng chẳng sao, vì chúng ta cần huyền thoại, và cần một bộ ảnh cưới thật đẹp.

Nguồn: FB Nhị Linh


Xem thêm:
- Hắn làm chính trị
- Sủa giọng Sài Gần
- Cần lao chơi đồ cổ

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Câu chuyện cuối năm

>> Chơi ngông kiểu người Việt xứng đáng vô địch thế giới
>> Đầu tư sai, EVN bắt dân gánh?
>> Khó khăn và hy vọng cho kinh tế VN


Nhân ngày cuối cùng của năm 2013 dương lịch, có một câu chuyện nhỏ với bạn bè về cái “Mặt bằng” Facebook này.
Bắt đầu bằng vài câu chuyện vui:
.
1- Cách đây chừng 5 năm, khi ra đường mắt tôi cứ ứa ra, hay bị bụi, nhiều khi nhìn không gian khá sạch, quang đãng mà vẫn bị bụi, rất khó chịu và rất thắc mắc.
Tôi dần tìm hiểu nguyên nhân tại sao mắt mình hay bị mắc bụi vậy.
Trong khi đó, ra đường thấy rất nhiều người không đeo kính vẫn mở to mắt, chạy vù vù.
Sau đó tôi dùng kính to bản khi ra đường, vẫn bụi, vẫn khó chịu.

Càng thắc mắc hơn.
Đến khi có xe hơi, có những chuyến đi mà trong xe có một người không chịu được máy lạnh, phải xuống vài phân kính chắn hai bên cho gió, bụi ào vào, biết ngay, lúc ấy nhận ra rằng cái kính đeo mắt mình không thể ngăn bụi được, nếu đi nhanh, cấu trúc khu vực quanh mắt còn tạo điều kiện hút bụi thêm vào mắt. Thực chất, cái kính chỉ che chắn được lượng bụi tấn công trực diện từ phía trước.
Thế là giải thích được một tiểu tiết về chuyên “đeo kính vẫn bụi”.
Nhưng tại sao mình bị bụi mà bao nhiêu người khác thì không?.
Rất khó nói.
Tạm thời đến đây thôi, đã nổi lên một vấn đề: Ngay chuyện con mắt CỦA CHÍNH MÌNH mà mình chưa chắc đã thấu hiểu được hết. Chưa nói đến những chuyện đao to búa lơn, đến người khác được.
Về sau gặp một bác sỹ chuyên khoa, tôi mới biết mắt ai cũng bụi như mình cả nhưng cái khác là TUYẾN LỆ của họ tốt, lượng nước mắt đẩy trôi hết bụi ra khỏi mắt rất nhanh.
Bấy giờ mới hiểu ra sự thể.
.
2- Trên trang FB của La Anh Phong có câu chuyện của anh bạn trẻ nào đó bị “ném đá” dữ dội vì thái độ của anh ta có vẻ bình tâm, thẩm chí thư thái khi người thân (cao tuổi) chết (lâu rồi tôi không nhớ rõ nữa)
Sau đó vài ngày, có cả những bài báo giấy “đánh” anh này tơi tả, xem như một biểu hiện băng hoại của đạo đức xã hội.
Đến lúc anh ta lên tiếng, sự thật chẻ hoe ra thì mới biết cả làng FB bị bệnh… tim to, dễ xúc động giúp người khác.
.
3- Cách đây ba mươi năm, trước 1979 (Hồi ấy chưa có net) tôi sống ở miền bắc. ba năm 1976-1978 có vài biến động chính trị xa xa, hàm ý Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam. Khi ấy, hầu như cả miền bắc có “Cảm nghĩ” rằng : không sợ đâu, anh Tàu mà đụng đến cái lông chân Việt Nam, chỉ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, Liên Xô sẽ làm cỏ trung quốc ngay... Sau đó ở đâu đó có khẩu hiệu “KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG ĐẾN VIỆT NAM” lẹt đẹt vang lên nhưng hình như Tàu không sợ, nó vẫn đụng, đụng ra trò, đụng hơn một tháng về gần đến Hà Bắc!.
.
4- Vụ bác sỹ Cát Tường. Hầu như trong xã hội có một “thỏa thuận ngầm” hay “Mặc định ngầm” là tay này GIẾT CHẾT cô Huyền rồi phi tang. Rất nhiều người mong muốn phải tử hình tay này cho… hả giận.
Sự thật có thể đúng như vậy. Đó là một nỗi đau lớn.
Nhưng có thể nó là thế khác.
Việc một nhà chuyên môn bị sơ sểnh, gây tai biến, gây chết người tên cả THẾ GIỚI này nhiều lắm và tội này được luật định rõ ràng.
Việc anh ta quăng xác chị này thì là cả một câu chuyện dài.
Trong quá trình tìm hiểu để viết về anh này tôi vô cùng vất vả để làm hai việc:
- Một là cố để “quên” 500 bài báo đã viết về anh ta.
- Hai là tìm ra sự thật.
Là người làm báo tôi có quyền đặt ra cả tình huống: Chị Huyền chưa chết.
Đây là một giả tưởng khá bất thường nhưng trong đời sống, có thể nó CŨNG XẢY RA.
Chẳng hạn:
Sau khi nộp tiền, lấy biên lai chuẩn bị “lên thớt” chị Huyền ( thật) nảy sinh tâm lý sợ hãi.
Cuối cùng chị không làm nữa. Tiếc tiền, chị nhường cho một người bạn ở Lào Cai về, đang có ý muốn làm.
Song chị tranh thủ lên Lạng Sơn chơi với bạn cũ chơi vài ngày, vừa chơi vừa nghe ngóng xem nếu êm êm thì nay mai mình sẽ làm. 
Tại đó, chị bị lũ buôn người túm được, đẩy sang bên kia biên giới.
Cô bạn kia rủi ro đã chết sau phẫu thuật và chính bác sỹ Tường cũng tưởng người chết là chị Huyền.
Còn bác sỹ Tường, qua điều tra ( thật) của tôi, là người có hoàn cảnh rất đặc biệt.
Trong nhà có mấy anh em thì trừ anh ta ra, các cậu em bị bệnh tật phải sống nhờ anh.
Anh là người rất tốt. Anh CHƯA BỊ LỖI NGHỀ NGHIỆP BAO GIỜ. Chính yếu tố này đã gây nên tâm lý quẫn bách, ngu muội khi gặp sự cố chưa từng thấy.
Sau đó, chỉ đơn giản là anh nghĩ, cái xác trôi ra biển, vụ việc chìm vào quên lãng và anh ta THOÁT TỘI. 
Tâm lý này, hành động này với người bình thường nghe rất dễ xúc động và muốn lên án, muốn “trời tru đất triệt”, muốn “bắn bỏ” tay này.
Nhưng, có mấy ai nghĩ được rằng: Nếu sự thể như thế, anh ta sẽ bị tù tội dăm bảy năm. Ra tù anh còn cống hiến được 20 năm nữa.
Với sự cẩn trọng của người ĐÃ THẤT BẠI, với tình cảm lập công chuộc tội, anh ta sẽ CỨU ĐƯỢC VÀI TRĂM MẠNG SỐNG KHÁC.
Chỉ cần làm con tính lới tư sẽ thấy hai vấn đề:
- Bắn bỏ anh này. Dư luận xã hội hể hả.
- Để anh này: Xã hội còn đó một năng lực cứu sống hàng trăm người khác.
.
Quý bạn thân mến.
Khi tham gia trò chơi FB, tôi cũng có những hứng khởi nhất định.
Nhưng , nhìn qua cái gọi là “không khí phây búc” thì cũng nhiều quan ngại.
Vào lúc, như mấy câu chuyện trên đây, để hiểu được đôi mắt hay bị bụi của chính mình, để hiểu được nụ cười của anh kia trong đám tang người thân, để hiểu được vì sao ta no đòn của bọn Tàu mà người Nga không thể “làm cỏ” họ, để hiểu con toán lớp tư trong câu chuyện bác sỹ Cát Tường đâu có dễ.
Thế nhưng, hầu như trong các QUYỀN con người do thượng đế ban tặng, có cả cái quyền được hồ đồ.
Ta sẵn sàng ném đá những ai đang bị cả làng ném.
Ta sẵn sàng hiểu, quy kết ai đó TỐT hay XẤU nhẹ như lông hồng. Ta sẵn sàng tôn vinh một anh hùng khi cả quá khứ anh này chỉ là quá khứ của một tay ăn chơi có hạng sau đó dấn thân, đâm lao theo lao vào nghiệp… hô khẩu hiệu.
Tôi không đủ vốn ngoại ngữ để lọ mọ vào FB của Nga, Đức, Mỹ, Tàu xem dân “phây” bên đó sống ra sao chứ ở mình, chưa nói gì nhiều, chỉ nói một khía cạnh khi ta hơi “Lạm quyền” sử dụng cái hàm hồ, vô lối của mình, là ta đã giết bao nhiêu người rồi.
Mong cho năm mới, làng FB Việt ta vươn lên một tầm vóc mới hơn là kiểu “ri rỉ rì ri, cái gì cũng viết” và chuẩn bị một thùng đá chờ ném, khi vui tay.

Facebook tiếng là dễ dùng, dễ “bắn” vậy đấy nhưng để không làm tổn thương người khác, không làm hại ai, góp được chút gì cho cuộc sống không dễ chút nào.

Chúc quý bạn một năm mới An Nhiện, Tự Tại.

Nguồn: FB Nhà báo Độc Lập


Xem thêm:
- Không bất ngờ lắm đâu!
- Học phí đắt nhất thế giới?
- Đồng tiền có mùi gì?